Quả trứng của Jeremy

Jeremy sinh ra trong một thân thể không lành mạnh như những đứa trẻ khác, cậu bé bị chậm phát triển về trí óc và mang trong người một căn bệnh bẩm sinh hiểm nghèo, nó đang từng ngày làm cho cậu chết dần chết mòn đi. Tuy vậy, ba mẹ Jeremy vẫn cố gắng đem đến cho cậu bé một cuộc sống bình thường nhất có thể được, và họ đã gửi cậu vào trường tiểu học Theresa.

Tuy đã được 12 tuổi, Jeremy vẫn chỉ học lớp hai, cậu bé dường như không thể tiếp thu được bài học. Cô giáo của cậu, Doris Miller, thường phải phát cáu với cậu bé. Cậu bé thường ngồi không yên một chỗ, cứ vặn vẹo người trên ghế, mũi thì thò lò, và hay làu bàu những âm thanh khó chịu mà không ai hiểu. Cũng có đôi lần khác, cậu bé nói rõ ràng rành mạch, và đó là những lúc ánh sáng đã chiếu xuyên qua được cái đầu tối tăm của cậu. Nhưng hầu hết là Jeremy làm cho cô giáo của cậu bực mình nhiều hơn.

Một ngày nọ, cô giáo gọi cho ba mẹ cậu bé và mời họ đến trường để trao đổi ý kiến. Khi ông bà Forester, ba mẹ của Jeremy, ngồi yên lặng trong căn phòng học vắng vẻ, cô Doris mới bảo họ, “Jeremy thật sự không thuộc về chỗ này đâu, cậu bé thuộc về một ngôi trường đặc biệt. Thật không hợp lý cho cậu bé khi phải học với những bạn bè nhỏ tuổi hơn, mà chúng nó lại không hề có vấn đề nào về chuyện tiếp thu bài vở cả. Tại sao mà chúng ta lại phải bắt cậu bé học chung với 19 đứa bạn nhỏ hơn cậu đến 5 tuổi!”

Bà Forester khóc rấm rức trong khi ông chồng trả lời.

“Cô Miller à, thật ra chúng tôi cũng muốn gửi cháu đến trường cho trẻ đặc biệt, nhưng khổ là gần khu này không có trường loại đó. Jeremy sẽ bị sốc nặng nếu như chúng tôi không cho cháu đến trường này nữa. Chúng tôi biết cháu nó rất thích đi học ở đây.”

Doris ngồi thừ ra sau khi nhà Forester ra về, cô cứ nhìn chằm chằm vào những bông tuyết đang rơi ngoài cửa sổ. Cái lạnh giá như thấm vào trong lòng cô. Cô cũng muốn thông cảm với gia đình Forester. Dù sao đi nữa, con trai họ đang mang một căn bệnh hiểm nghèo. Nhưng thật là bất hợp lý khi giữ cậu bé trong lớp học này. Cô còn lũ trẻ để giảng dạy, trong khi Jeremy ở đó như là một vật cản. Hơn nữa, cậu bé sẽ chẳng bao giờ học đọc hay viết được đâu. Tại sao phải tốn thêm thời gian mãi như vậy?

Khi Doris đang cân nhắc vấn đề ấy, thì có một sự  cáo trách trong lòng cô. Cô buột miệng nói lớn, “Ôi Chúa ơi, con đang ở đây than phiền, trong khi vấn đề của con thật chẳng là gì cả so với nan đề của gia đình khốn khổ đó! Xin Chúa hãy giúp con có thêm lòng yêu thương và sự kiên nhẫn với Jeremy!”. Từ hôm đó trở đi, Doris cố gắng để làm lơ đi những tiếng ồn và những ánh nhìn vô hồn của cậu bé.

Một ngày kia, cậu bé khập khiễng đi đến bàn cô giáo, cậu kéo lê cái chân tật nguyền theo sau… “Con thương cô lắm, cô Miller ơi,” cậu bé kêu to đến nỗi cả lớp đều nghe thấy. Những đứa trẻ khác khúc khích cười, và mặt Doris bắt đầu đỏ lên. Cô lắp bắp, “Tại… sao… vậy… à, điều đó thật dễ thương, Jeremy. Bây giờ con ngồi xuống ghế đi nào…”.

Mùa xuân đến và những đứa trẻ háo hức chờ mùa lễ Phục sinh sắp đến. Doris kể cho chúng nghe câu chuyện về Chúa Jesus, và rồi để nhấn mạnh về cuộc sống mới, cô đưa cho mỗi đứa trẻ một quả trứng bằng nhựa. Cô nói với bọn trẻ, “Bây giờ, cô muốn các con đem quả trứng này về nhà, các con sẽ bỏ cái gì đó vào bên trong để thể hiện về cuộc sống mới. Và ngày mai các con mang vào lớp cho cô chấm điểm. Các con có hiểu không? “Dạ hiểu, cô Miller!” Bọn trẻ trả lời rất phấn khởi – chỉ trừ Jeremy.

Cậu bé lắng nghe chăm chú, đôi mắt không hề rời khỏi khuôn mặt cô giáo. Cậu chẳng gây ra tiếng động nào, ngay cả những tiếng ồn quen thuộc của cậu. Nhìn Jeremy, cô Doris tự hỏi không biết cậu bé có hiểu những gì cô vừa kể về sự chết của Chúa Jesus và sự phục sinh của Ngài không? Không biết cậu có hiểu bài tập về nhà mà cô vừa giao cho cả lớp không? Có lẽ cô nên gọi điện thoại về nhà cho ba mẹ cậu, và giải thích về bài tập về nhà kia.

Tối ấy, cái bồn rửa chén ở nhà Doris bị hư. Cô phải gọi chủ nhà đến và đợi hàng giờ để ông ta đến và giúp cô sửa lại. Sau đó, cô còn phải đi chợ mua rau quả, phải ủi áo quần cho ngày mai đi dạy, và còn soạn bài kiểm tra từ vựng cho bọn trẻ vào ngày mai. Thế là cô quên mất chuyện gọi điện thoại cho ba mẹ Jeremy.

Sáng hôm sau, 19 đứa trẻ đến trường, chúng cười đùa và nói chuyện với nhau khi lần lượt bỏ quả trứng của mình vào cái rổ to trên bàn cô giáo Miller. Sau tiết học toán là giờ để mở những quả trứng.

Trong quả trứng đầu tiên, Doris thấy một bông hoa, “Ồ đúng rồi, một bông hoa chắc chắn là dấu hiệu của một đời sống mới,” cô nói. “Khi cây cối đâm chồi từ mặt đất, chúng ta biết mùa xuân đang đến.” Một bé gái ngồi ở hàng đầu vẫy vẫy tay.

“Đó là quả trứng của con đó cô Miller,” nó la lớn lên.

Quả trứng kế tiếp chứa một con bướm bằng nhựa, nhưng nhìn giống thật lắm. Doris cầm nó đưa lên. “Các con biết rằng cái kén đã thay đổi và trở thành con bướm rất xinh đẹp. Đúng rồi, đó cũng biểu hiện cho một cuộc sống mới.” Judy mỉm cười tự hào và nói, “Cô Miller, đó là quả trứng của con đó.”

Kế tiếp, Doris tìm thấy một cục đá có rêu mọc trên đó. Cô giải thích rằng rêu cũng biểu hiện cuộc sống, và Billy từ cuối lớp nói lên, “Ba con giúp con làm đó cô!”, mặt cậu thật rạng rỡ.

Rồi Doris mở quả trứng thứ tư. Cô ngạc nhiên. Quả trứng trống không! Chắc chắn nó của Jeremy rồi, cô nghĩ, và đương nhiên là nó đã không hiểu cô hướng dẫn cái gì ngày hôm qua cả. Chỉ tại cô quên mất, không gọi cho ba mẹ cậu bé.

Bởi vì cô không muốn làm cho cậu bé xấu hổ, cô lặng lẽ để quả trứng một bên và tiếp tục lấy một quả trứng khác trong rổ. Đột nhiên, Jeremy nói to, “Cô Miller ơi, sao cô không nói gì về quả trứng của con hết?” Bực mình, Doris trả lời, “Nhưng mà Jeremy – quả trứng của con trống không, chẳng có gì bên trong cả!” Cậu bé nhìn vào mắt cô giáo và trả lời nhỏ xíu, “Vâng ạ, nhưng mà mộ của Chúa Jesus cũng trống không như vậy mà”…

Thời gian như ngừng trôi. Doris im lặng hồi lâu mới có thể nói tiếp. Cô hỏi cậu bé, “Nhưng con có biết tại sao mộ của Chúa lại trống không?”

“Ồ vâng, con biết!” Jeremy kêu lên. “Chúa Jesus bị đóng đinh chết và bị bỏ vào đây. Rồi Cha của Ngài làm cho Ngài sống lại!”

Chuông hết tiết học vang lên. Khi những đứa trẻ hào hứng chạy ra ngoài sân chơi, Doris khóc. Cái lạnh giá trong tâm hồn cô tan đi hoàn toàn…

Ba tháng sau đó, Jeremy mất. Những ai đến thăm viếng tang lễ đều ngạc nhiên khi thấy 19 quả trứng đặt trên quan tài của cậu bé, tất cả đều trống không…

Nguồn: http://www.tinlanhvancouver.com

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly, PDF & Email

Leave a Reply