Phút chánh niệm của một tỳ khưu

Nhân đọc bài viết nhỏ trên trang facebook của sư Giác Hạnh, traimoxanh thấy những suy tư của sư giống như một bài pháp rất thực và cũng rất bổ ích, và người đọc có lẽ sẽ chiêm nghiệm được ít nhiều lợi lạc từ những dòng suy tư của sư.

Vì vậy, mạn phép tác giả, chúng tôi đăng lại ở trang web traimoxanh, xin thành kính tri ân tới sư và trân trọng kính mời bạn đọc 

Phút chánh niệm của một tỳ khưu

6257

Sáng nay theo gia đình xuống mộ ông bà . Nghĩa trang lác đác người đến . 1 đoàn xe từ nhà hỏa táng đi ra . Có lẽ họ vừa làm nốt công việc cuối cùng để tiễn đưa người thân. Cha mẹ tôi , chạy ngược xuôi để sắp xếp hoa quả , vàng mã , hương khói , quét dọn xung quanh mộ ông bà . Đôi lúc 2 người lại to tiếng nhau chỉ vì cái bật lửa để sai chỗ , nhát chổi quét hơi mạnh tay. Tôi lẳng lặng ra xe và ngồi hành thiền. chỉ là quan sát về những dòng suy nghĩ miên man và các cảm giác mệt mỏi sau chuyến đi dài. Tôi đã nghĩ về cái chết . vẻn vẹn cũng chả còn gì ngoài những đống đất được vùi dưới lớp gạch men bóng loáng . Tôi nhìn gia đình và mình , bố tôi , mẹ tôi , em tôi và tôi rồi cũng sẽ như vậy . và cũng ko biết rằng chính xác ngày nào là ngày tôi trở về với đất . Thế nên , giây phút hiện tại này , tôi cần phải sống thật tốt cho chính mình . làm những điều lợi ích cho chính bản thân mình và cho mọi người . Tôi cũng ra thắp hương cho ông bà và mong rằng nếu thật sự họ vẫn còn tồn tại dưới hình thức nào khác . hãy tìm về với giáo pháp , thực hành và tự giải thoát cho mình . Nếu còn có nhân duyên , tôi mong rằng mình có thể làm được điều gì đó giúp ích cho họ .

Thế đấy , tôi nhìn gia đình mình mà cảm thấy đau lòng , tôi đã mất chánh niệm , tâm xao động mạnh ,bị chi phối bởi những dòng suy nghĩ , cảm thấy gia đình vẫn đang đắm chìm trong những điều giả tạo . Cả 1 năm , họ dành ra 30′ để chứng tỏ mình là người con có hiếu với ông bà cha mẹ , rồi sau đó là xì xụp khấn vái để xin đủ điều . trong đầu họ , xin như vậy là chả có gì sai , họ đâu có xin điều gì làm hại ai , ” chỉ xin sức khỏe , tiền bạc và đủ thứ nữa thôi ” . Không ai nhận ra lòng tham và ý muốn đổi chác của mình. Nếu thật sự thương tưởng đến những người đã quá vãng , hãy sống tốt và làm những gì mà người quá vãng kỳ vọng. Bản thân họ sống còn không có trách nhiệm với bản thân mình , thì làm sao có trách nhiệm được với ai . Vì thỏa mãn cảm giác mà đắm chìm trong các cuộc vui , bia rượu để cố làm sao bớt phải suy nghĩ , chìm đắm trong si mê , không bao giờ muốn tỉnh táo . Lao đầu vào công việc để đánh đổi lấy những đồng tiền chết nằm trong nhà băng .Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng cần thật nhiều những đồng tiền chết . Bạn lấy sức khỏe để đổi lấy đồng tiền , rồi lại dùng đồng tiền để mua lấy sức khỏe . Nhưng toàn kinh doanh lỗ thôi. Tôi khẳng định thật 100%. Trong cuộc sống hàng ngày thì cố ăn thật nhiều , thỏa mãn cái vị giác , mà không biết cơ thể sẽ rất mệt mỏi khi phải hấp thu 1 lượng thức ăn không cần thiết . Hở ra 1 chút là sân hận, chỉ vì muốn chứng tỏ bản thân ,người khác làm sai , người khác không hoàn hảo , còn tôi là hoàn mỹ . Nếu tôi ngồi đếm , chắc phải lấy bao gạo ra để ghi nhớ xem cha và mẹ mình 1 ngày sân hận lên bao nhiêu lần , mỗi lần 1 hạt gao thôi nhưng chắc cũng lên đến cả vài chục kg. Người quá vãng mà nhìn chắc họ cũng đau lòng lắm . họ sẽ nghĩ , nó thắp cho mình nén hương mà thắp với tâm sân hận lẫn nhau thế kia thì lấy đâu ra tâm từ để cho vong linh mình được mát mẻ. Chánh niệm đưa tôi quay về với hiện tại , mỗi chúng sanh có duyên nghiệp khác nhau , cha mẹ mình cũng như bao người khác , đều bị vô minh che mờ .Mình cũng đang sân hận , muốn từ chối sự thật chăng , tâm tham lại mong cầu những điều hoàn mỹ chăng. Họ không sai mà thời khắc nay họ chưa thể hiểu điều gì thật sự tốt . Mong rằng những ước nguyện của tôi sớm thành tựu , để có thể giúp đỡ cho mọi người những gì tốt hơn , giảm thiểu những đau khổ mà họ đang chưa nhìn ra.

Nguồn: www.facebook.com/nandiya.giachanh

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly

Leave a Reply