Phép lạ của tình yêu thương

Nhiều người bất ngờ khi biết người quản lý cửa hàng  Poppin’ Joe’s Kettle Korn ở TP Kansas (Mỹ)  là Joe Steffy –  một thanh niên mắc chứng tự kỷ và bệnh down. Càng bất ngờ hơn khi biết chính tình yêu thương từ gia đình đã giúp Joe làm nên điều kỳ diệu.

23 tuổi, nói năng khó khăn và phải cần đến một thiết bị hỗ trợ ngôn ngữ khi trao đổi với người khác nhưng Joe hiện đang điều hành việc kinh doanh của cửa hàng chuyên cung cấp bắp rang với mục tiêu đạt 100.000 USD doanh thu vào năm 2012. Những người hỗ trợ đắc lực nhất cho Joe chính là cha mẹ – ông bà Ray và Janet với mong muốn giúp con trai có cơ hội hoà nhập cuộc sống bình thường.

Ý tưởng giúp Joe kinh doanh xuất phát từ khi ông bà Ray và Janet xin cho Joe vào học tại một trường ở Louisburg, Kansas nhưng bị “dội gáo nước lạnh” bởi nhận xét Joe sẽ không bao giờ có khả năng làm việc và có một cuộc sống bình thường. “Chúng tôi nhìn thấy trong Joe chứa đựng những khả năng hơn thế. Do đó chúng tôi muốn giúp con trai mình chứng minh điều này với thế giới…”. Thế là sau chuyến khảo sát ở Alaska và các vùng lân cận, hai người nhận thấy việc rang bắp, xúc bắp và phục vụ khách hàng sẽ phù hợp với khả năng của Joe. Đôi vợ chồng đã giúp con trai tích cóp vốn 25.000 USD từ chương trình PASS của chính quyền địa phương nhằm hỗ trợ người khuyết tật vươn lên bằng các dự án kinh doanh.

Cả hai cặm cụi viết dự án để thuyết phục những người điều hành PASS rót vốn hỗ trợ. Và sau nhiều nỗ lực, cửa hàng Poppin’ Joe’s Kettle Korn ra đời tháng vào 4.2005 chuyên bán bắp rang trong các lễ hội, sự kiện của thành phố và cung cấp sản phẩm cho chuỗi các siêu thị nhỏ, rạp chiếu phim… trong nội ô Kansas.

Sau 3 năm, doanh thu cửa hàng tăng từ 16.000 USD lên 50.000 USD vào 2008. Từ một người phải nhận trợ cấp đặc biệt của chính quyền địa phương dành cho người khuyết tật, Joe đã trở thành “ông chủ” của 5 nhân viên bán thời gian, có thể đứng ra đóng các khoản thuế kinh doanh, thuế thu nhập cá nhân và còn ủng hộ các hoạt động từ thiện nho nhỏ.  “Khi là cha mẹ của một đứa trẻ như Joe thì bạn luôn có sự lựa chọn: hoặc ngồi đó buồn rầu, lo lắng không biết con mình rồi sẽ ra sao; hoặc xắn tay vào làm những điều như thế này, dẫu nó không hề dễ dàng bởi bạn phải hao tốn nhiều sức lực và tâm trí, thậm chí rất vất vả, mỏi mệt”, người cha 67 tuổi tâm sự.

Song bù cho những nỗ lực đầy vất vả ấy là niềm hạnh phúc vô giá mà cả hai vợ chồng họ cảm nhận được mỗi khi nhìn con trai xúc bắp rang cho khách, biết nhận và gấp tiền cho vào túi… không khác gì một người bình thường.

Nhật Vân
(theo U.S News)

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly, PDF & Email

Leave a Reply