Ký sự những đứa trẻ đặc biệt

 

Khi còn nhỏ tôi được dạy rằng: mỗi đứa trẻ sinh ra đều đặc biệt, và chúng ta nên tự hào vì điều đó. Bây giờ, tôi vẫn có một niềm tin tưởng tuyệt đối, nhất là khi tôi được gặp các em – những đứa trẻ thật sự “đặc biệt” tại giải Thể thao người khuyết tật TP.HCM 2013.

00100

 

Từ trái sang: Thuận, Nhân và các em nhỏ thuộc đội bóng đá nam khuyết tật .

Thể thao thì phải chuyên nghiệp

Em tên Thuận, gương mặt với ánh mắt ngây thơ chẳng thể đoán được tuổi. Em thuộc đội Aikido Thủ Đức, được mời đến biểu diễn một tiết mục đơn ca tại lễ khai mạc giải Thể thao người khuyết tật năm nay. Tôi chú ý đến em vì vẻ chững chạc với một giọng hát ngọt ngào và sẽ để lại một niềm xúc động khôn xiết cho người nghe. Tôi cũng chú ý đến một vị khán giả đứng ngay cánh gà, lâu lâu đưa tay vén đi dòng nước mắt đang chực trào, chị là mẹ của Thuận. Phải đến khi Thuận biểu diễn xong, vào đội ngũ chuẩn bị thi đấu Bocce nữ thì chị mới có thể yên tâm cùng ngồi trò chuyện với tôi: “Em Thuận dặn tôi phải thật chuyên nghiệp! Lần nào cũng vậy, em luôn muốn trở thành một VĐV chuyên nghiệp. Thế nên cái gì cũng phải chỉn chu. Có lần vì tập mãi mà chưa thuần động tác tay, thế là em khóc òa và tự đánh tay mình, bảo sao tay không biết nghe lời”.

Thật vậy, em rất chuyên nghiệp, từ cái nhún chân lấy đà, đến cái đưa tay áng chừng hướng bóng…

Yêu thương không lời

Con tên gì? Con bao nhiêu tuổi?… Hàng loạt những câu hỏi rơi vào im lặng, thay vào đó là ánh mắt lảng tránh và sự bất an. Tôi hiểu ra và không hỏi em dồn dập nữa. Em không thay đổi phản ứng là mấy cho đến khi có mẹ kề bên vỗ về: “Chú hỏi con kìa… Con thương mẹ thì phải trả lời chú chứ!”. Em quay sang nhìn mẹ, ánh mắt hờn dỗi, trả lời gọn thỏm: “Nhân”. Mẹ vuốt tóc em chia sẻ: “Trông thế thôi, chứ Nhân tình cảm lắm! Ngày nhỏ em rất hay cười, nhất là khi chơi với ba, nhưng từ ngày ba mất vì ung thư, em khá kiệm lời, nhưng lúc nào cũng nghe lời mẹ. Chị biết vì thương ba nên em mới cố gắng như vậy đấy”. Nhìn gương mặt sáng sủa mang nặng những di chứng của bệnh down, đôi mắt nho nhỏ nheo lại canh đường bóng, tay đưa bóng nhẹ nhàng, tôi biết tình thương đó phải lớn lao đến thế nào.

Vài tiếng sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi, chị chạy đến nắm tay tôi, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc: “Chú ơi! Em Nhân được huy chương vàng bóng gỗ rồi chú ạ!”.

Chẳng có gì buồn khi có đồng đội

Thấy ba đứa trẻ mồ hôi nhễ nhại, vui đùa dưới nắng, các em vừa mới thi xong bộ môn bóng đá nam. Tôi nhanh nhảu: “Ba đứa mới thi xong à! Có được giải không?”. Chúng nó nhìn nhau, ngại ngùng một chút: “Được huy chương đồng. Năm ngoái còn được giải nhất cơ!”. Tôi hỏi tiếp: “Không được giải nhất ba đứa có buồn không?”. Đứa lớn thỏ thẻ: “Buồn gì! Đội cháu toàn nhỏ. Sang năm lại được giải nhất thôi!”. Rồi cả ba cười phá lên, rủ nhau chạy ra ngoài sân tiếp tục vui đùa. Tôi cũng chợt thấy vui trong lòng, vui vì thấy các em luôn có mục tiêu để phấn đấu, vui vì các em không quan trọng hóa việc thắng thua mà hiểu được vị trí của mình, và hơn hết là lúc nào cũng có đồng đội để sẻ chia…

 Nguồn: xaluan.con

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly, PDF & Email

Leave a Reply