Khóc và Cười

Có một bà lão biệt danh “bà già khóc”. Trời mưa, bà cũng khóc, trời không mưa bà cũng khóc. Có người hỏi bà:

– Bà lão ơi, sao bà lại khóc?
– Tôi có hai con gái, cô chị bán giày vải, cô em bán dù. Khi trời nắng ráo, lão nghĩ tới con em bán dù không được. Khi trời mưa, lão lại lo cho con chị, mưa gió không có khách nào chịu mua giày.
– Bà nên nghĩ rằng khi trời đẹp đứa lớn sẽ bán được, khi trời mưa đứa nhỏ bán dù rất chạy.
– À, ông có lý.
Từ đó, “bà già  khóc” thôi khóc. Bà lão cười suốt ngày dù trời mưa hay nắng.

(sưu tầm)

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly

Leave a Reply