Chớ Hề Nói Không Bao Giờ

“Thiếu răng, răng không mọc. Trẻ có hội chứng down thiếu răng là chuyện tự nhiên.”, chuyên gia y khoa bảo con gái và con rể tôi như vậy mấy tháng trước. Ông không gượng nhẹ với lời mình, ông không nói “Có thể không có”, mà ông nói không bao giờ có.

Thế mà tuần qua, răng có đó, cái răng cửa ở bên, phía bên phải hàm dưới, nằm bên cạnh răng cửa ở giữa, đúng ngay chỗ của nó.

Tôi đặt cháu gái Lucy Rose cao chưa tới 9 tấc trước gương, và nói: “Sao, mình đâu biết được phải không cháu. Coi coi cháu có gì nào, một cái răng mới toanh, bóng loáng, trắng ngời!” Tôi gọi cho con gái ở sở, nó đáp “Con biết, con thấy cái răng hồi sáng. Mẹ tin không?”

Bây giờ thì tôi có thể tin, vì cái răng có trước mắt tôi, nhưng hồi đó tôi cũng nghĩ là “không bao giờ” Lucy có đủ răng. Vì chuyên gia y khoa nói như thế. Và vậy là lại một lần nữa tôi tin người mà lẽ ra không nên tin, người mà không biết Lucy.

Cháu sẽ không bao giờ biết nói.

Cháu sẽ không bao giờ biết đi.

Cháu sẽ không bao giờ vào được đại học.

Cháu sẽ không bao giờ có nguyên hàm đầy đủ răng.

Khi bạn có con khuyết tật, như có hội chứng down, tự kỷ, tiểu đường, bại não, những bệnh kinh niên không có cách chữa khỏi, lúc nào bạn cũng nghe chữ “không bao giờ”.

Bác sĩ nói câu đó, người lạ nghĩ như vậy. Và riết bạn cũng tin theo. Đó là điều chúng tôi nghĩ hồi ban đầu – ba mẹ Lucy, ông bà, cô chú, sau khi Lucy sinh ra và bác sĩ, y tá nhìn cháu, nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy sự tội nghiệp.

Nay Lucy đã gần bốn tuổi, với cái răng cửa mới phía trước. Lucy, cháu bé luôn làm bác sĩ ngạc nhiên, và không ngừng làm chúng tôi kinh ngạc.

Hôm nọ cháu biết nói đùa với tôi. Hai bà cháu ở trong bếp, cửa sổ mở và tôi bảo cháu “Nghe chim hót kìa, LuLu” vì có tiếng chim kêu lảnh lót ở sau vườn. Nhưng Lucy hay nghe tôi trêu chọc cả triệu lần, rằng con bò kêu ủn ỉn và con heo kêu meo meo, (và cháu chỉnh lại tôi vì biết rằng đó là trò chơi) nhìn thẳng vào mắt tôi và nói cùng với ra dấu “Con chuột”.

Chuột, không phải chim, thấy cháu giỏi không, Lucy muốn nói như thế.

Cháu thông minh, và lại khôn khéo. Hai ngày trước Lucy tìm cách nói với tôi điều gì đó về cầu vồng (rainbow), vừa ra dấu vừa nói tới nói lui hoài chữ  “bow” nhiều bận. Mà tôi không hiểu nên chỉ biết hỏi mò “Bánh ư, hay là quả banh? Hay cháu muốn đi ra ngoài?  Hay là phi cơ. Bà không biết, Lucy. Bà xin lỗi nhé, bà không hiểu.”

Nhưng thay vì hét rầm lên vì bực bội hoặc là bỏ cuộc – Lucy không bao giờ bỏ cuộc – cháu ngồi yên một lát. Sau đó nhẩy lò cò ra phòng khách, đi lại máy truyền hình, mở cửa tủ và lục lọi trong chồng DVD, tìm ra một đĩa có hình cầu vồng trên bìa, đưa cho tôi xem.

“Ô, Cầu vồng!” Tôi kêu to lên như người dự thi trúng giải nhất.

“Đúng rồi”, Lucy đáp, và ôm chặt lấy tôi, tha thứ việc tôi không giỏi giang và nhoẻn cười.

Những thử nghiệm trước khi sinh nhắm vào các trẻ như Lucy, và bác sĩ xin lỗi vì báo tin buồn khi em bé như Lucy sinh ra. Lucy là em bé mà thế giới sẽ chọn không muốn có. Thế giới thật khờ dại, ngu ngốc biết bao.

Lucy sẽ không bao giờ làm được những điều mà trẻ em bình thường làm. Các chuyên gia nói như thế. Điều mà họ không cho hay là những gì mà Lucy sẽ làm được.

Mới đây tôi đọc trong một trang web đoạn sau, và tôi in ra, dán vào nhật ký của mình: “Đặc tính chung thấy nơi người có hội chứng down: hồn nhiên, nồng hậu thật lòng, thẳng thắn trong cách đối xử với người khác, dịu dàng, kiên nhẫn và khoan hòa, vô cùng chân thật, biết yêu thích không dè dặt những quà tặng của cuộc sống.”

Tôi ngắm nhìn Lucy và lòng yêu thích không dè dặt của cháu với những quà tặng của đời. Tôi ngắm nhìn và học từ cháu ngoại đầu tiên của tôi, người là quà tặng của cuộc sống cho tôi.

Beverly Beckham

Nguồn: chamevoiconkhuyettat.org.au

Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly, PDF & Email

Leave a Reply