Người con có hội chứng down dạy tìm kiếm giá trị chính yếu

Bác sĩ Jérôme Lejeune (1926-1994) là tín hữu Công Giáo Pháp chân chính. Bác sĩ được Đức Chân Phúc Giáo Hoàng Gioan Phaolô II (1978-2005) chỉ định làm vị Chủ Tịch tiên khởi của Hàn Lâm Viện Tòa Thánh bảo vệ Sự Sống thành lập ngày 11-2-1994. Nhưng ngày 3-4-1994, bác sĩ Jérôme Lejeune từ trần hưởng thọ 68 tuổi.

Bác sĩ Jérôme Lejeune đúng thật là đại khoa học gia! Chính bác sĩ khám phá ra các trẻ ”Down-Khờ” có 3 ”cromosomi 21” thay vì 2. Do đó gọi là trẻ ”Trisomico – Chậm Trí”. Những đứa trẻ trisomici thường có vành tai ”khang-khác” dễ nhận ra ngay. Sau đây là chứng từ của bậc Cha Mẹ người Pháp mau mắn tiếp nhận và yêu thương đứa con trai trisomico từ 20 năm qua.
Xin nhường lời cho ông Olivier.Vị bác sĩ sản khoa nói với tôi:
– Ông hãy đến thăm đứa con trai của ông đang nằm trong máy dưỡng nhi kìa!
Vị bác sĩ biết rõ tôi là chuyên viên não bộ. Tôi đến thăm ngay bé Maxence. Tôi vuốt ve và nựng nịu bé. Nhưng ”sự thật” đập ngay vào mắt. Tôi quay sang hỏi:
– Bác sĩ có thấy là con trai tôi có triệu chứng trisomico bệnh khờ không?
Lời khẳng định của vị bác sĩ như một nhát búa đập mạnh vào người tôi:
– Ông chẩn bệnh thật đúng. Bây giờ chính ông nên loan báo tin này cho vợ ông biết!
Tôi giơ tay ẵm bé Maxence rồi mang bé đến cho hiền thê tôi và nói:
– Đây là Maxence .. Nhưng anh phải nói ngay cho em biết là con trai chúng ta bị chứng trisomico!
Phản ứng của nàng làm tôi choáng váng và mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên cử chỉ yêu thương trìu mến của nàng. Nàng giơ tay ẵm con, siết chặt con vào lòng và thì thầm vào tai con:
– Ôi con trai cưng của mẹ, con thật tội nghiệp biết là chừng nào!
Trong khi đó thì tôi như bị đập tan từng mảnh, bị ngã quỵ. Bởi vì, tôi đang sống một thảm cảnh. Tôi có người em trai bị tàn tật đủ loại .. nên mọi sự đối với tôi như phải khởi hành lại từ đầu.
Thế nhưng giờ đây, 20 năm trôi qua, nếu tôi có thể lui lại đàng sau, phải chọn lựa trở lại, tôi vẫn xin được có cùng một cuộc sống, với cùng một thảm trạng .. với một lý do hết sức giản dị:
– Vì đó là cuộc sống của tôi, và là một cuộc sống quá phong phú!
Tôi ngỡ ngàng nhận ra chính Maxence làm cho chúng tôi lớn lên mỗi ngày. Nó làm cho chúng tôi, gia đình của nó, trở thành những người ở độ cao hơn mức trung bình một chút. Chẳng hạn tôi làm việc trong một hội quốc tế, nơi mà chúng tôi phải thận trọng cân nhắc từng lời ăn tiếng nói. Nhưng Maxence lại dạy cho tôi biết tương đối hóa tất cả các vấn đề đó. Maxence nhắc chúng tôi đi thẳng vào thực tế và chỉ nhắm đến điều chính yếu, chỉ tìm kiếm các giá trị đích thực. Việc hai người anh lớn của Maxence chọn con đường nhân đạo và hướng tới sự nghiệp thuộc lãnh vực y khoa có lẽ một phần đến từ những tiếp xúc trực tiếp hàng ngày với Maxence.
Con trai Maxence của tôi quả là một hữu thể đầy ánh sáng. 20 tuổi đời mà vẫn chưa nói sành sỏi và mang đủ dạng khuyết tật, nhưng lại hoàn toàn sung sướng, và toàn gia đình chúng tôi cũng cảm thấy thật hạnh phúc.Maxence dạy chúng tôi biết tận hưởng niềm vui ngay trong những biến cố xem ra tầm thường nhất, nhỏ bé nhất. Nơi quán ăn, Maxence tỏ ra sung sướng đến độ tất cả mọi người cũng vui lây. Maxence có cái nhạy cảm riêng là nhận ra những lúc nào chúng tôi mệt mỏi hay buồn sầu để tìm cách giúp chúng tôi giải tỏa khó khăn và quên đi các nhọc mệt các ưu phiền! Thật tuyệt vời!
“… Khốn thay kẻ chỉ là mảnh sành giữa đồ sành đồ gốm mà lại muốn tranh cãi với Đấng nặn ra mình! Đất sét mà dám nói với thợ nhào nặn mình rằng: ”Ông làm cái gì vậy? Tác phẩm của ông làm không khéo tay!” Khốn thay kẻ nói với một người cha: ”Ông sinh ra giống gì thế?” hoặc nói với một người đàn bà: ”Bà đẻ ra cái gì vậy?” THIÊN CHÚA của Israel là Đấng nắn ra nó, Người phán thế này: ”Ngươi dám chất vấn Ta về những gì xảy đến cho con cái Ta, ngươi dám truyền cho Ta phải làm gì cho tác phẩm của Ta! Chính Ta đã làm ra trái đất và trên trái đất, đã dựng nên con người; chính tay Ta đã dăng vòm trời và nạm lên đó ức triệu vì sao. Ta là Đấng Công Chính, Ta đã làm cho người này xuất hiện, Ta sẽ uốn cho thẳng mọi đường nẻo nó đi. Thành trì của Ta, nó sẽ xây dựng lại, dân Ta bị lưu đày, nó sẽ phóng thích mà không đòi quà cáp hay tiền chuộc”. THIÊN CHÚA các đạo binh phán như thế” Isaia 45,9-13
(”OMBRES & lumière”, Revue Chrétienne Des Personnes Malades Et Handicapées, De Leurs Familles Et Amis, N 182, Juillet-Aout 2011, trang 19)
Tác giả bài viết: Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
Nguồn tin: VATICAN
Share this:
Share this page via Email Share this page via Stumble Upon Share this page via Digg this Share this page via Facebook Share this page via Twitter
Print Friendly, PDF & Email

Leave a Reply